Ngày 15 tháng 8
Lễ Ðức Mẹ Hồn Xác
Lên Trời
Lễ Trọng
Bài Ðọc I: Kh 11,
19a; 12, 1-6a, 10ab
"Một người nữ mặc áo mặt trời,
chân đạp mặt trăng".
Trích sách Khải Huyền của Thánh
Gioan.
Ðền thờ Thiên Chúa trên trời đã
mở ra. Và một điềm lạ vĩ đại xuất hiện trên trời: một người nữ
mặc áo mặt trời, chân đạp mặt trăng, đầu đội triều thiên mười
hai ngôi sao: Bà đang mang thai, kêu la chuyển bụng, và đau đớn
sinh con.
Lại một điềm lạ khác xuất hiện
trên trời: một con rồng đỏ khổng lồ, có bảy đầu, mười sừng, và
trên bảy đầu, đội bảy triều thiên. Ðuôi nó kéo đi một phần ba
tinh tú trên trời mà ném xuống đất. Con rồng đứng trước mặt
người nữ sắp sinh con, để khi Bà sinh con ra, thì nuốt lấy đứa
trẻ.
Bà sinh được một con trai, Ðấng
sẽ dùng roi sắt mà cai trị muôn dân: Con Bà được mang về cùng
Thiên Chúa, đến tận ngai của Người. Còn Bà thì trốn lên rừng
vắng, ở đó Bà được Thiên Chúa dọn sẵn cho một nơi.
Và tôi nghe có tiếng lớn trên
trời phán rằng: "Nay sự cứu độ, quyền năng, vương quyền của
Thiên Chúa chúng ta, và uy quyền của Ðức Kitô của Người đã được
thực hiện".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 44,
10bc. 11. 12ab. 16
Ðáp: Hoàng Hậu đứng bên hữu Ðức Vua, mặc đồ trang điểm
vàng ròng (c. 10b).
Xướng: 1) Hoàng Hậu đứng bên hữu
Ðức Vua, mặc đồ trang điểm vàng ròng lộng lẫy. - Ðáp.
2) Xin hãy nghe, thưa Nương Tử,
hãy coi và hãy lắng tai, hãy quên dân tộc và nhà thân phụ. -
Ðáp.
3) Ðể Ðức Vua Người sủng ái dong
nhan: chính Người là Chúa của Cô Nương, hãy phục vụ Người. -
Ðáp.
4) Họ bước đi trong niềm hân
hoan vui vẻ, tiến vào trong cung điện Ðức Vua. - Ðáp.
Bài Ðọc II: 1 Cr
15, 20-26
"Hoa quả đầu mùa là Ðức Kitô,
đoạn đến những kẻ thuộc về Chúa".
Trích thư thứ nhất của Thánh
Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, Ðức Kitô đã từ
cõi chết sống lại, là hoa quả đầu mùa của những kẻ yên giấc. Vậy
sự chết bởi một người, thì sự kẻ chết sống lại cũng bởi một
người. Cũng như mọi người đều phải chết nơi Ađam thế nào, thì
mọi người cũng sẽ được tác sinh trong Ðức Kitô như vậy. Nhưng ai
nấy đều theo thứ tự của mình, hoa quả đầu mùa là Ðức Kitô, đoạn
đến những kẻ thuộc về Ðức Kitô, những kẻ đã tin Người xuống thế:
rồi đến tận cùng, khi Người đã trao vương quốc lại cho Thiên
Chúa Cha, và đã tiêu diệt mọi đầu mục, quyền năng và thế lực.
Nhưng Người còn phải cai trị cho đến khi Người đặt mọi quân thù
dưới chân Người. Kẻ thù cuối cùng sẽ bị tiêu diệt là sự chết,
bởi Người đã bắt mọi sự quy phục dưới chân Người.
Ðó là lời Chúa.
Alleluia:
Alleluia, alleluia! - Ðức Maria
được mời gọi lên trời; đạo binh các thiên thần mừng rỡ hân hoan.
- Alleluia.
Phúc Âm: Lc 1,
39-56
"Ðấng toàn năng đã làm cho tôi
những sự trọng đại: Người nâng cao những người phận nhỏ".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Luca.
Trong những ngày ấy, Maria chỗi
dậy, vội vã ra đi lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào
nhà ông Dacaria và chào bà Elisabeth, và khi bà Elisabeth nghe
lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà
Elisabeth được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng:
"Bà được chúc phúc giữa các
người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ
Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này tai tôi vừa nghe lời Bà chào,
hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin
rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".
Và Maria nói: "Linh hồn tôi ngợi
khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ
tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Này từ
nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì Ðấng toàn năng đã làm
cho tôi những sự trọng đại, và Danh Ngài là thánh. Lòng thương
xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những người kính
sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai
thần trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai
vàng và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói
khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa
săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của
Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và
dòng dõi người đến muôn đời".
Maria ở lại với bà Elisabeth độ
ba tháng, đoạn Người trở về nhà Mình.
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm
Đặc Ân Mông Triệu: Niềm Tin và
Tín Điều
Là Kitô hữu Công Giáo, nhờ được
học hỏi hay tự nghiên cứu, nhất là về Thánh Mẫu Học, ai cũng
biết rằng Mẹ Maria đã có 4 tín điều được Giáo Hội đã tuyên tín,
trong giòng lịch sử của mình, theo thứ tự thời gian, đó là:
1- Tín điều Thánh Mẫu Maria là
Mẹ của Thiên Chúa, được tuyên tín bởi Công Đồng Chung Epheso năm
431;
2- Tín điều Thánh Mẫu Maria trọn
đời trinh nguyên, cả trước, trong và sau khi sinh Con, được
tuyên tín bởi Công Đồng Latêrano năm 649;
3- Tín điều Thánh Mẫu Maria vô
nhiễm nguyên tội, ngay từ giây phút đầu tiên được hoài thai
trong lòng thai mẫu, do Giáo Hoàng Chân Phước Piô IX công bố
ngày 8/12/1854;
4- Tín điều Thánh Mẫu Maria mông
triệu về trời, cả thân xác lẫn linh hồn, sau cuộc đời trần gian
này của Mẹ, do Đức Thánh Cha Piô XII công bố ngày 1/11/1950.
Sở dĩ 4 đặc ân trở thành 4 tín
điều Thánh Mẫu là vì cả 4 đặc ân và từng đặc ân trực tiếp liên
quan đến Chúa Giêsu Kitô Cứu Thế, cũng như đến chính Ơn Cứu
Chuộc của Người. Trong Tông Hiến Thiên Chúa Hào Phóng -
Munificentissimus Deus để tuyên bố tín điều thứ 4 này, Đức Thánh
Cha Piô XII cũng đã khẳng định niềm tin bất khả sai lầm này như
sau:
"Người Mẹ Thiên Chúa trọng
kính này, từ đời đời, đã kín ẩn liên kết với Chúa Giêsu Kitô,
trong cùng một mức độ tiền định, mà tình trạng vô nhiễm lúc Mẹ
được hoài thai, tình trạng đồng trinh tuyệt hảo nơi vai trò làm
mẹ thần linh của Mẹ, việc liên kết cao quí với Đấng Cứu Chuộc
thần linh, Đấng đã hoàn toàn chiến thắng tội lỗi cùng với những
hậu quả của tội lỗi, cuối cùng cũng đã đạt được, như tột đỉnh về
các đặc ân của Mẹ, do đó Mẹ cần phải được gìn giữ cho khỏi tình
trạng bị băng hoại trong mồ mả, và, như Người Con của mình, Đấng
đã chiến thắng sự chết, Mẹ cần phải được đưa cả xác lẫn hồn vào
vinh quang thiên quốc, nơi, với vai trò làm Nữ Vương, Mẹ ngự trị
trong vinh quang bên hữu Con Mẹ, Đức Vua bất tử của các Thế Hệ"
(khoản 48).
Theo lập luận tự nhiên, chúng ta
cũng thấy rất hợp tình hợp lý nơi 4 Đặc Ân Thánh Mẫu đã trở
thành 4 Tín Điều Thánh Mẫu này: Vì Thánh Mẫu Maria được Thiên
Chúa tuyển chọn làm Mẹ của Thiên Chúa, Mẹ của Lời Nhập Thể, Đấng
Cứu Chuộc Nhân Trần, mà Mẹ, về phần hồn, không thể nào lại bị
nhiễm lây nguyên tội, một tình trạng bị ma quỉ thống trị, và về
phần xác, không thể nào thụ thai và hạ sinh Vị Thiên Chúa Nhập
Thể này như một con người thuần túy, hoàn toàn theo huyết nhục
và tình dục tự nhiên (xem Gioan 1:13), mà phải "bởi quyền
phép Thánh Linh" (Mathêu 1:20; Luca 1:35), và cuối cùng,
chính vì linh hồn của Mẹ vô nhiễm, và thân xác của Mẹ trọn đời
trinh nguyên như thế, mà chung nhân tính của Mẹ không thể nào bị
tử thần phân rẽ bằng cái chết, và riêng thân xác của Mẹ không
thể nào bị băng hoại như một tội nhân. Trong cùng một Tông Hiến
tuyên bố Tín Điều Mông Triệu của mình, Đức Thánh Cha Piô XII
cũng đã minh định theo chiều hướng này:
"Chúa Kitô đã chiến thắng tội
lỗi và sự chết bằng chính cái chết của Người, và ai được tái
sinh một cách siêu nhiên nhờ Phép Rửa, cũng đã chiến thắng tội
lỗi và sự chết bởi Đức Kitô ấy. Tuy nhiên, theo luật chung,
Thiên Chúa không muốn ban cho kẻ công chính trọn vẹn hiệu quả
của cuộc chiến thắng chết chóc này, cho đến ngày cùng tháng tận.
Đó là lý do thân xác của ngay cả kẻ công chính cũng bị hư nát
sau khi chết, và chỉ vào ngày tận thế thân xác ấy mới được liên
kết với linh hồn hiển vinh của nó (khoản 4). Vậy Thiên
Chúa miễn trừ qui luật chung này cho Đức Trinh Nữ Maria. Nhờ đặc
ân hoàn toàn chuyên biệt, đặc ân Hoài Thai Vô Nhiễm của Mẹ đã
chiến thắng tội lỗi, do đó mà Mẹ không bị chi phối bởi luật về
tình trạng băng hoại trong mồ mả, và Mẹ không cần phải đợi cho
đến tận thế cho việc cứu chuộc thân xác của Mẹ (khoản 5)".
Niềm tin về đặc ân Mẹ Maria được
mông triệu về trời cả thân xác lẫn linh hồn này đã có từ lâu
trong Giáo Hội, đến độ đã trở thành một phong trào thỉnh nguyện
thẩm quyền tối cao của Giáo Hội công bố thành tín điều. Như
chính Đức Thánh Cha Piô XII đã xác nhận: "Tất cả mọi thỉnh
nguyện về đặc ân Mông Triệu của Đức Trinh Nữ Maria về trời, đã
được gửi về Tòa Thánh từ thời Đức Giáo Hoàng Piô IX... cho tới
ngày nay" (Cùng Tông Hiến khoản 10). Để rồi, sau khi đã "thu
thập lại với nhau và cẩn thận cứu xét" (cùng nguồn vừa
trích), Đức Thánh Cha Piô XII đã đi đến thẩm định quan trọng đưa
đến việc ngài công bố Tín Điều Mông Triệu này, như sau:
"Tất cả những chứng cứ này,
cùng với những cứu xét của các thánh Giáo Phụ và các thần học
gia, đều được căn cứ vào các Sách Thánh như là nền tảng tối hậu
của các vị. Những chứng cứ cùng với những cứu xét ấy, đã cho
thấy rằng, Người Mẹ yêu dấu của Thiên Chúa, ở ngay trước mắt của
chúng ta, thực sự đã hết sức mật thiết liên hợp với Người Con
thần linh của Mẹ, và luôn chia sẻ với số phận của Người. Bởi
thế, không thể nào nghĩ về Mẹ, Vị đã thụ thai Chúa Kitô, đã hạ
sinh Người, đã nuôi dưỡng Người bằng sữa của mình, và đã ôm ấp
Người nơi ngực của mình, lại tách rời khỏi Người nơi thân xác,
cho dù không ở nơi linh hồn, sau cuộc đời trần thế này. Vì Đấng
Cứu Thế là Con của Mẹ Maria, Người không thể nào làm khác đi
được, với tư cách là một vị tuân thủ trọn hảo nhất lề luật của
Thiên Chúa, ngoài việc tỏ lòng tôn kính, chẳng những với Ngôi
Cha hằng hữu của Người, mà còn với cả Người Mẹ rất yêu dấu của
Người nữa. Vì Người có quyền năng ban cho Mẹ đại vinh dự này,
trong việc gìn giữ Mẹ khỏi tình trạng bị hư hoại trong mồ, mà
chúng ta cần phải tin rằng Người thực sự đã làm như thế" (khoản
38).
Đó là lý do, vào Lễ Trọng Các
Thánh 1/11/1950, thời điểm được thẩm quyền của Giáo Hội công bố
Tín Điều Mông Triệu, loài người mới trải qua Thế Chiến Thứ II
(1939-1945), nhưng nạn cộng sản vô thần vẫn còn tiếp tục gieo
rắc lầm lạc và bách hại Giáo Hội, như Mẹ Maria đã tiên báo trong
Bí Mật Fatima phần thứ 2 ngày 13/7/1917, đến độ chính vị Giáo
Hoàng Piô XII này, vị được tấn phong giám mục vào chính ngày giờ
Mẹ Maria hiện ra ở Fatima lần đầu tiên 13/5/1917, vị cảm thấy
mình có một thiên duyên đặc biệt với Thánh Mẫu Fatima, đã quan
tâm cứu xét và đáp lại bức thư của Nữ Tu Lucia, một trong 3
Thiếu Nhi Fatima thụ khải 1917 còn sống sót, đệ trình ngài ngày
24/10/1940, và ngài đã hiến dâng toàn thể loài người lần đầu
tiên cho Mẹ Maria ngày 31/10/1942, mừng kỷ niệm 25 năm Biến Cố
Thánh Mẫu Fatima. Ngài hy vọng Tín Điều Thánh Mẫu Mông Triệu sẽ
mang lại ích lợi cho xã hội loài người, như ngài đã bày tỏ như
sau:
"Chúng tôi, người đã đặt giáo
triều của mình dưới sự bảo hộ đặc biệt của Đức Trinh Nữ rất
thánh, Đấng chúng tôi đã rất thường chạy đến trong những lúc
trầm trọng rắc rối, chúng tôi cũng là người đã hiến dâng toàn
thể loài người cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ, bằng những
nghi thức công khai, và chúng tôi đã nhiều lần cảm thấy việc chở
che bênh đỡ quyền năng của Mẹ, tin tưởng rằng việc long trọng
công bố và định tín về đặc ân Mông Triệu này, sẽ góp phần không
nhỏ vào việc thăng tiến xã hội loài người, vì việc công bố và
định tín này góp phần vào vinh quang của Chúa Ba Ngôi Chí Thánh,
một vinh quang mà Người Mẹ Thánh của Thiên Chúa cũng được tham
hưởng, nhờ những mối liên hệ đặc thù" (cùng Tông Hiến khoản
42).
Cuối cùng, Đức Thánh Cha Piô XII
đã long trọng công bố Tín Điều Mông Triệu của Mẹ Maria bằng
những lời lẽ chính thức như thế này:
"Vì thế, sau khi chúng tôi đã
trào dâng lên những lời nguyện cầu thỉnh xin nhiều lần cùng
Thiên Chúa, và đã kêu van ánh sáng của Thần Chân Lý, vậy vì vinh
quang của Thiên Chúa Toàn Năng, Đấng đã tỏ ra đặc biệt ưu ái
Trinh Nữ Maria, vì vinh quang Con của Mẹ, Đức Vua bất tử qua
Muôn Thế Hệ, và là Đấng Chiến Thắng tội lỗi và sự chết, để tăng
thêm vinh hiển của cùng Người Mẹ uy nghi cao cả này, cũng như để
cho toàn thể Giáo Hội được hân hoan hớn hở; bằng thẩm quyền của
Chúa Giêsu Kitô của chúng ta, của Các Thánh Tông Đồ Phêrô và
Phaolô, cũng như bằng thẩm quyền của mình, chúng tôi xin thông
báo, tuyên bố và minh định là một tín điều được mạc khải thần
linh, đó là Người Mẹ Vô Nhiễm của Thiên Chúa, Đức Trinh Nữ Maria
trọn đời, khi đã hoàn tất hành trình trần thế của mình, đã được
đưa cả thân xác và linh hồn vào vinh quang thiên quốc" (Cùng
Tông Hiến khoản 44).
Đặc Ân Mông Triệu: Ý Nghĩa và
Giá Trị
Tóm lại, căn cứ vào chính văn
kiện Tông Hiến về Tín Điều Thánh Mẫu Mông Triệu này, thì đặc ân
Mông Triệu của Mẹ Maria nói riêng, cũng như các đặc ân khác của
Mẹ nói chung, là nhờ mối liên hệ mật thiết bất khả phân ly giữa
Mẹ và Chúa Kitô Con Mẹ. Không phải chỉ ở nơi dự án thần linh của
Thiên Chúa, mà còn ở nơi chính bản thân của Mẹ nữa. Thật vậy,
chỉ vì Mẹ "đầy ơn phúc" mà Mẹ được các đặc ân đã trở
thành Tín Điều Thánh Mẫu trên đây.
Không phải hay sao, nếu Mẹ "đầy
ơn phúc", trước hết và trên hết, là vì Mẹ được "Thiên
Chúa ở cùng" (Luca 1:28), được Thiên Chúa ưu ái trên hết mọi
tạo vật của Ngài; thế nhưng, ngược lại, về phần mình, chính Mẹ
cũng cần phải ở lại với Thiên Chúa, bằng đức tin có phúc của Mẹ
(xem Luca 1:45), đức tin tuân phục của Mẹ, như một tỳ nữ xin
vâng (xem Luca 1:38), nhờ đó Mẹ "được ơn nghĩa với Chúa"
(Luca 1:30), đẹp lòng Chúa, từ lúc Mẹ vừa hoài thai trong lòng
thai mẫu, cho đến khi Mẹ ra khỏi trần gian Mông Triệu về Trời!
Chính đặc ân Mông Triệu này, một
đặc ân liên quan đến lúc kết thúc cuộc đời trần gian này của Mẹ
Maria, đã cho thấy tột đỉnh "đầy ơn phúc" của Mẹ (Luca
1:28), một mức độ đã được bắt đầu từ khi Mẹ hoài thai trong lòng
thai mẫu, và là một mức độ được gia tăng từng giây từng phút
không ngừng nghỉ, chứ không phải đã "đầy" rồi thì không thể
"đầy" hơn được nữa. Đúng thế, không phải như một cái ly, cái
chậu, cái bình, cái chum, thùng phi, hay một thứ chứa đựng nào
đó to hơn, đã "đầy" thì không thể tăng thêm, trừ khi thay đổi
cái chứa đựng to lớn hơn.
Nơi Mẹ Maria thì không phải vậy,
hoàn toàn không phải. Ở chỗ, tình trạng "đầy ơn phúc" nơi
Mẹ, từ lúc Mẹ hoài thai, càng ngày càng đầy thêm, càng tăng
thêm, như chính "Thiên Chúa là ánh sáng" (1Gioan 1:5) "ở
cùng Mẹ" (Luca 1:28), càng ngày càng rạng ngời hơn trong Mẹ
và qua Mẹ, đến độ, Mẹ nhờ đó đã như Sách Khải Huyền ở Bài Đọc 1
hôm nay cho thấy "mặc mặt trời" (Khải Huyền 12:1), và trở
nên "rực rỡ như mặt trời" (Diễm Tình Ca 6:10). Chính ánh
sáng mặt trời đã làm cho Mẹ trở thành tinh khiết hơn pha lê, Mẹ
mới chói lọi như mặt trời.
Về phần mình, Mẹ "đầy ơn phúc"
còn ở chỗ "vì đã tin" nữa (Luca 1:45), con người của Mẹ
như quả bong bóng, càng ngày càng căng phồng, nhờ hơi thổi thần
linh, ở chỗ, mỗi tác động thần linh của Thiên Chúa nơi Mẹ đều
được Mẹ đáp ứng một cách tương xứng, như quả bong bóng dãn nở
theo hơi thổi thần linh. Do đó, cho đến khi quả bong bóng nhân
tính "đầy ơn phúc" của Mẹ Maria đã căng hết cỡ chịu đựng
theo bản chất hạn hẹp nhân tính này, thì Thiên Chúa thả bàn tay
chiếm đoạt của Ngài ra, cho Bóng Bay Maria "đầy ơn phúc",
nhờ hơi thổi thần linh, đã căng phồng từ trần gian lên tới tận
sát giới tuyến thần tính của Thiên Chúa, bay thẳng về trời!
Mức độ "đầy ơn phúc" của
Mẹ có thể nói là bao trùm cả trời đất, ngoại trừ chính Thiên
Chúa. Bởi thế mới nói mức độ này đạt tới giới tuyến thần tính
của Thiên Chúa. Chính vì mức độ "đầy ơn phúc" của Mẹ bao
trùm chẳng những cả trái đất này mà, trong Chúa Kitô Con Mẹ, Mẹ
đã trở nên Mẹ của nhân loại và Mẹ của Giáo Hội, mà còn cả các
tầng trời mà Mẹ đã trở thành Nữ Vương Các Thiên Thần. Chính ĐTC
Piô XII, vị đã tuyên tín Mẹ Mông Triệu cả xác lẫn hồn về trời
ngày 1/11/1950, cũng là vị giáo hoàng, 4 năm sau, vào năm 1954,
đã thiết lập Lễ Mẹ Nữ Vương, kính ngày 31/5, cuối Tháng Hoa Mẹ
hằng năm bấy giờ, ngày nay, sau Công Đồng Chung Vaticanô II, đã
chuyển sang ngày 22/8, sau Lễ Mẹ Mông Triệu 1 tuần.
Về phần Thiên Chúa, qua biến cố
Ngài đưa cả thân xác trinh nguyên và linh hồn vô nhiễm của Mẹ về
trời chứng tỏ Ngài đã công nhận mức độ "đầy ơn phúc" của
Mẹ và nơi Mẹ đã đạt tới tận giới tuyến thần tính của Ngài. Thật
thế, nếu Thiên Chúa là CÓ (xem Xuất Hành 3:14), thì nơi biến cố
nhập thể trong cung dạ trinh nguyện của Mẹ, đã trở thành KHÔNG
(xem Philiphe 2:6) thế nào, thì nơi biến cố Mông Triệu của Mẹ,
Mẹ từ Không đã trở thành Có như vậy, như Mẹ đã từng là nữ tỳ xin
vâng (xem Luca 1:38) trở thành Mẹ Thiên Chúa. Nơi Mẹ Maria Mông
Triệu, Thiên Chúa như muốn tuyên bố rằng: Ta là CÓ chẳng những
nơi chính bản thân mình, mà còn, qua Maria, CÓ trong tất cả mọi
tạo vật hữu hình và vô hình Ta đã tạo dựng nên nữa; và "tất
cả mọi tạo vật đang ngong ngóng mong chờ tình trạng tỏ
hiện của con cái Thiên Chúa" (Roma 8:19) đã hiện thực ở nơi
Maria Mông Triệu! Bởi thế, Maria chính là niềm hân hoan vinh dự
của tạo vật, và là niềm hy vọng cậy trông của loài người!

Chính vì thế mà Giáo Hội mới
tiếp tục dâng lên Mẹ lời Kinh Lạy Nữ Vương, nhất là vào ban đêm,
như vẫn được thực hiện ở các dòng tu, trước khi ngủ đêm, kết
thúc một ngày sống, như thể, cùng với lời kinh và qua lời kinh
này, cùng nhau hướng về quê trời vĩnh cửu, một Thực Tại Mẹ được
cả hồn xác Mông Triệu đang được hiệp thông thần linh với Thiên
Chúa là Cha và Con và Thánh Thần:
Salve,
Regina, Mater misericordiae, vita, dulcedo, et spes nostra,
salve.
ad te clamamus exsules filii Evae, ad te suspiramus, gementes et
flentes in hac lacrimarum valle.
Eia, ergo,
advocata nostra, illos tuos misericordes oculos ad nos converte;
et Jesum, benedictum fructum ventris tui, nobis post hoc
exsilium ostende.
O clemens, O pia, O dulcis Virgo Maria.”
Lạy Nữ
Vương Mẹ nhân lành, làm cho chúng con được sống, được vui, được
cậy.
Thân
lạy Mẹ, chúng con, con cháu E-và ở chốn khách đầy, kêu đến cùng
Bà;
Chúng con ở nơi khóc lóc than thở kêu khấn Bà thương.
Hỡi ôi! Bà là
Chủ bầu chúng con, xin ghé mặt thương xem chúng con.
Đến sau khỏi
đày, xin cho chúng con được thấy Đức Chúa Giêsu, Con lòng Bà gồm
phúc lạ.
Ôi khoan thay,
nhân thay, dịu thay, Thánh Maria trọn đời đồng trinh.

Xin mời nghe bài chia sẻ trên
đây ở cái link audio mp3 dưới đây:
Lễ Mẹ Mông Triệu
Xin mời xem TV Show / Youtube ở
cái link dưới đây
https://youtu.be/bXPDBVNmbPo - Show 1
https://youtu.be/xYg_vJ4a87U - Show 2
